Gió đêm ở Vân Thâm Bất Tri Xứ luôn dịu dàng như thế. Lam Trạm đứng trước hiên Tĩnh Thất, tay đặt hờ trên thân Cầm, ánh mắt trầm tĩnh hướng về phía rừng trúc. Trăng sáng, gió khẽ lay vạt áo trắng Phía xa, một giọng nói quen thuộc vang lên: NA:— “Lam Trạm~ Huynh lại đợi ta à?” Lam Trạm không đáp ngay. Nhưng ánh mắt hắn dịu xuống. Ánh trăng rơi trên hàng mi dài của hắn, phản chiếu một nỗi buồn rất khẽ — như mặt hồ phẳng lặng nhưng sâu không thấy đáy. LT:-"Ngụy Anh" Hai chữ ấy thoảng trong gió, nghe như tiếng thở dài. Ngụy Anh vẫn cười, nhưng nụ cười không còn rạng rỡ như trước. Hắn ngồi xuống bậc thềm, ngẩng đầu nhìn người trước mặt. NA:— “Lam Trạm… nếu một ngày ta lại biến mất thì sao?” Gió lặng đi. LT:— “Không được.” Chỉ hai chữ. Nhưng lần này không còn bình thản. Ngụy Anh hơi sững lại. Hắn nghiêng đầu, cố giữ giọng đùa cợt:- “Lam nhị công tử cũng biết sợ à?” Lam Trạm nhìn thẳng vào hắn. LT:- “Sợ.” Một lời thừa nhận rất khẽ, rất thật. NA:- “Lam nhị công tử cũng biết sợ à?” Ánh trăng trải dài trên nền đá lạnh. Ngụy Anh cúi xuống, bóng hắn đổ dài bên cạnh bóng người áo trắng. Hai cái bóng chạm nhau, như thể chưa từng tách rời. NA:— “Ta không muốn huynh vì ta mà tổn thương thêm lần nào nữa.” Giọng Ngụy Anh nhỏ đi, mang theo chút mỏi mệt của người đã đi qua quá nhiều bão tố. Lam Trạm khẽ lắc đầu. LT:— “Ngươi ở lại… là đủ.” Không cần danh phận. Không cần lời hứa lớn lao. Chỉ cần còn nhìn thấy nhau dưới cùng một vầng trăng Ngụy Anh khẽ bật cười, nhưng trong mắt lấp lánh điều gì đó ướt át. Hắn đưa tay ra, do dự một chút rồi chạm nhẹ vào tay áo trắng bên cạnh. Lam Trạm không rút lại Dưới ánh trăng Vân Thâm, gió khẽ lay rừng trúc. Tiếng cầm vang lên trầm buồn, tiếng sáo đáp lại dịu dàng. Âm thanh quyện vào nhau — như hai con người từng lạc mất giữa đời, cuối cùng cũng tìm được vị trí của mình. Dù thế gian còn đó bao điều chưa nguôi, chỉ cần đêm nay họ còn ở bên nhau — nỗi buồn cũng trở nên dịu lại. #lamtram_nguyvotien #madaotosu #madaozushi