đang hẹn hò ok#pondphuwin #xhhh #CapCut #lin#congviec
Linn 🍄
@b.dau432mắc ỉa 🥹
🔎 Détails (profil + refresh) ouvrir
@️ #trend #xhhh
Joong: anh cho lật mà tại ẻm kh lật nỗi thôi#joongdunk #joongarchen #dunknatachai #xhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh
Hôm sau Pond vẫn đi học. Cậu đến lớp sớm, ngồi ở bàn quen thuộc, tay vẽ nguệch ngoạc mấy hình tròn lên vở. Mọi thứ vẫn vậy, chỉ là từ lúc bước vào trường, Pond luôn cúi đầu, né ánh mắt của Phuwin. Giờ ra chơi. Phuwin cùng đám bạn đi tới. Một đứa trong đám đá nhẹ vào chân Pond. “Ê, ngồi chiếm chỗ hả thằng ngốc?” Pond loạng choạng đứng dậy. Phuwin nhìn cậu, khóe môi cong lên quen thuộc, rồi giơ tay đánh Pond một cái. “Bốp.” Pond giật mình. Nếu là mọi khi, cậu sẽ cười, kéo tay Phuwin lại: “Phuwin vui hông?” Nhưng lần này Pond lùi lại nửa bước. Cậu đứng im một lúc, mắt nhìn xuống sàn, rồi ngẩng lên, giọng nhỏ và rất nhẹ, mang theo cái ngây ngô quen thuộc: “Đánh xong rồi đúng hong… v Pond đi nha.” Nói xong, Pond quay lưng đi luôn. Phuwin đứng sững. Đám bạn còn đang cười, nhưng Phuwin thì không. Nụ cười trên môi cậu tắt hẳn, tay buông thõng xuống. Mấy ngày sau. Tan học trễ, Phuwin bị một đám khác chặn ở sau trường. “Nghe nói mày dữ lắm mà?” Một cú đấm làm Phuwin ngã xuống. Cậu co người lại, chưa kịp đứng dậy thì có thằng giơ chân lên. “Để tao đá cho mày nhớ đời—” “Đừng!” Pond lao tới, đứng chắn trước Phuwin. Cú đá trúng thẳng vào bụng Pond. Cậu bật ngửa, ngã xuống đất, ôm người lại, thở gấp. Ngay lúc đó, bảo vệ chạy tới, quát lớn, đám kia hoảng hốt bỏ chạy. Phuwin hốt hoảng bò dậy, chạy tới bên Pond. “Pond! Pond mày sao rồi?!” Phuwin đưa tay đỡ, nhưng Pond lắc đầu, đẩy tay cậu ra. Giọng vẫn ngây thơ, nhẹ tênh, nhưng tránh né: “Không cần đâu… Pond tự đứng được.” Pond đứng dậy chậm chạp. Phuwin nhìn cậu, cổ họng nghẹn lại. “Sao mày lại làm vậy…?” Pond không trả lời. Cậu chỉ nhìn xuống đất. Hai đứa đi về cùng nhau. Con đường quen thuộc, nhưng im lặng lạ thường. Phuwin mấy lần định mở miệng, rồi lại thôi. Tới trước nhà Phuwin. Mọi ngày, Pond sẽ cười rất tươi: “Nhớ ăn cơm ngon nha Phuwin! Xíu ngủ ngon nữa!” Hôm nay thì khác. Pond đứng trước cửa nhà mình, tay nắm chặt quai cặp. Cậu không quay lại, chỉ nói nhỏ: “Pond về trước nha.” Rồi cậu mở cửa, bước vào trong. Cánh cửa đóng lại. Phuwin đứng ngoài, nhìn chằm chằm cánh cửa đó rất lâu. Trong đầu cậu cứ vang lên mãi một câu nói: “Đánh xong rồi đúng hong… v Pond đi nha.” Nhẹ lắm. Nhưng lần này, Phuwin mới là người đau #pondphuwin #ilovetiktok
Pond và Phuwin lớn lên cùng nhau từ khi còn chưa biết chữ. Hai đứa chung một con hẻm, chung một bầu trời tuổi thơ, chiều nào cũng ngồi trước nhà ăn bánh mẹ Pond mua, vừa ăn vừa nói mấy lời ngốc nghếch. “Lớn lên tụi mình cưới nhau nha.” Phuwin khi đó cười toe, chìa ngón tay út ra. Pond không do dự, móc vào. “Ừ, hứa đó.” Lời hứa của hai đứa trẻ, tưởng như sẽ tan theo năm tháng, nhưng Pond thì nhớ rất lâu. Năm Pond mười bảy tuổi, tai nạn xảy ra. Sau lần đó, Pond không còn là Pond như trước nữa. Thân thể vẫn lớn lên, nhưng trong đầu cậu chỉ còn là một đứa nhóc năm tuổi. Cậu hay quên, hay sợ, hay gọi “mẹ ơi” mỗi khi hoảng loạn, và thế giới của cậu nhỏ lại chỉ vừa đủ cho những điều đơn giản. Người duy nhất cậu nhớ rõ, là Phuwin. Nhưng Phuwin thì đã khác. Phuwin không còn nắm tay Pond chạy khắp xóm, không còn chờ Pond mỗi chiều tan học. Ánh mắt cậu nhìn Pond dần trở nên khó chịu, rồi lạnh lùng. Phuwin ghét việc người ta nhìn mình bằng ánh mắt thương hại khi đứng cạnh Pond. Ghét cái cách Pond cười ngây ngô, ghét cả việc cậu cứ quấn lấy mình như một cái bóng. Ban đầu chỉ là tránh né. Sau đó là những lời nói nặng. Rồi dần dần, Phuwin bắt đầu cùng đám bạn trêu chọc Pond. “Ngốc vậy mà cũng sống được ha?” “Lớn xác mà cái đầu như con nít.” Pond nghe không hiểu hết, chỉ thấy Phuwin cười, vậy là đủ rồi. Cậu không giận. Cậu nghĩ chỉ cần Phuwin vui, thì mình đau một chút cũng không sao. Có lần đám bạn Phuwin đẩy Pond ngã, Phuwin đứng đó không nói gì. Pond bò dậy, phủi bụi trên quần, còn quay sang cười, kéo tay người khác lại. “Đừng mắng Phuwin… Phuwin không có làm đâu.” Cậu bao che cho người đã làm mình tổn thương, bằng tất cả sự ngây thơ còn sót lại. Phuwin nhìn cảnh đó, không những không mềm lòng, mà còn thấy bực bội hơn. Cậu ghét cái ánh mắt trong veo ấy, ghét việc Pond lúc nào cũng nhìn mình như thể mình vẫn là cả thế giới. Sinh nhật Phuwin năm đó, Pond nhớ rất rõ. Cậu lén xin mẹ tiền, tự tay làm một cái bánh kem nhỏ. Bánh méo mó, kem trét không đều, tay cậu run nên còn dính đầy đường và bột. Pond ôm cái bánh suốt đường đi, sợ làm rơi. Trong đầu cậu chỉ nghĩ: Phuwin sẽ vui. Phuwin cười là được rồi. Khi đưa bánh ra, Pond cười rất tươi. “Phuwin… sinh nhật vui vẻ.” Phuwin nhìn cái bánh một lúc. Đám bạn đứng xung quanh cười khúc khích. Không khí im lặng đến nặng nề. Rồi Phuwin nhận lấy cái bánh. Pond thở phào, tim đập rộn ràng. Nhưng ngay sau đó, Phuwin thả bánh xuống đất, đưa chân đè mạnh lên. Kem và bánh nát bấy, dính đầy giày. “Đồ ngốc, đừng có làm mấy chuyện này nữa.” Khoảnh khắc đó, Pond đứng chết lặng. Mọi thứ như đông cứng lại. Cậu không hiểu vì sao ngực mình đau, không hiểu vì sao mắt cay xè, chỉ thấy lạnh, rất lạnh. Người mà từ nhỏ cậu thương nhất… Người từng móc tay hứa sẽ cưới cậu… Sao lại đối xử với cậu như vậy? Chỉ vì cậu ngốc thôi sao? Pond cúi xuống nhìn cái bánh vỡ nát, rồi ngẩng đầu lên nhìn Phuwin. Cậu không khóc, chỉ cười rất nhỏ, rất yếu. “Phuwin không thích… thì thôi.” Nói xong, Pond quay lưng đi, từng bước chậm chạp, như một đứa trẻ lạc đường giữa thế giới của người lớn. Phuwin đứng đó, trong lòng bỗng trống rỗng một cách khó chịu. Nhưng cậu quay mặt đi, tự nhủ rằng mình không cần nhớ đến lời hứa năm xưa nữa. Chỉ là… có những lời hứa, dù một người đã quên, thì người còn lại vẫn giữ bằng cả cuộc đời cre: @Nari viết fic nè -((( thích đoạn kìa của m vãi mà ep nó bùn #ilovetiktok #pondphuwin
Sous-titres IA en 1 clic
Vidéo importée → version prête à poster.
Gemini nổi tiếng trong giới ngầm với hai chữ: tàn nhẫn. Ánh mắt lạnh, giọng nói trầm không mang cảm xúc, chỉ cần một câu của anh cũng đủ khiến kẻ đối diện run sợ. Người ta gọi anh là thủ lĩnh, là mafia máu lạnh không biết cười. Nhưng không ai biết, trong căn nhà lớn ấy, Gemini có một người vợ. Fourth. Fourth của anh không giống những người khác. Từ sau tai nạn năm mười hai tuổi, đầu óc cậu không còn minh mẫn như trước. Có những chuyện rất đơn giản, cậu phải suy nghĩ rất lâu mới hiểu. Có lúc cậu quên trước quên sau, có lúc ngây ngô hỏi những câu khiến người khác bật cười. Người ngoài gọi cậu là vợ ngốc. Gemini chưa từng phản bác. Anh chỉ im lặng… và ôm cậu sát hơn. Fourth hay ngồi ở phòng khách chờ Gemini về. Dù có mưa hay khuya cỡ nào, cậu vẫn ngồi đó, tay ôm gối, mắt chăm chú nhìn ra cửa. Nghe tiếng xe quen thuộc, cậu liền bật dậy, cười tươi như đứa trẻ. “Anh về rồi hả? Anh có mệt không?” Câu hỏi ngày nào cũng giống nhau. Và lần nào Gemini cũng thấy tim mình mềm đi một chút. Fourth không hiểu anh làm gì, không hỏi máu trên áo anh từ đâu ra. Cậu chỉ biết Gemini là chồng mình, là người mỗi tối đều trở về nhà. Khi anh bị thương, Fourth run run lấy thuốc, vụng về băng bó. Quấn lệch, quấn chặt, nhưng ánh mắt thì đầy lo lắng. “Đau không anh?” “Nếu đau thì nói em nghe.” Gemini nhìn cậu, lần đầu tiên trong ngày, khóe môi khẽ cong lên. Fourth rất ngốc, nhưng lại hiểu chuyện đến lạ. Khi Gemini cáu gắt, cậu không giận. Chỉ lặng lẽ rót cho anh ly nước ấm. Khi anh im lặng, cậu không hỏi. Chỉ ngồi cạnh, tựa đầu vào vai anh. Có lần Gemini nói trong lúc mệt mỏi: “Ở bên anh nguy hiểm lắm.” Fourth ngước lên nhìn anh, ánh mắt trong veo. “Nhưng anh ở bên em thì an toàn mà.” Một câu nói đơn giản. Lại khiến người đàn ông từng không sợ súng đạn phải quay mặt đi để che nụ cười. Gemini chưa từng nghĩ mình có thể cười mỗi ngày. Cho đến khi có Fourth. Vì cậu, anh học cách về nhà sớm hơn. Vì cậu, anh kiềm chế cơn nóng giận. Vì cậu, thế giới đen tối của anh có thêm ánh sáng. Người ta có thể gọi Fourth là vợ ngốc. Nhưng với Gemini, cậu là điều dịu dàng nhất đời anh. Là người duy nhất… khiến một kẻ máu lạnh biết thế nào là thương Còn trong cmt #geminifourth #ilovetiktok #xhtiktok
Gemini với Fourth quen nhau từ hồi còn nhỏ xíu, học chung lớp, ngồi chung bàn, lớn lên thì quen luôn cái thói có nhau trong đời. Tới lúc cưới về rồi, Gemini vẫn cái nết cũ: thích chọc Fourth cho vui. Sáng nào cũng vậy, Fourth đang loay hoay trong bếp thì Gemini đứng dựa cửa, nói mấy câu chọc cho người ta quê. Nào là “nấu gì mà lâu dữ vậy”, nào là “vợ anh hôm nay nhìn buồn cười ghê”. Chọc ít thì Fourth còn cười, chọc nhiều quá là mặt xị xuống liền. Mà hễ Fourth giận là Gemini bắt đầu sợ. Không dám nói nữa, cũng không dám cười. Cả nhà im re, chỉ có tiếng chén dĩa. Gemini biết mình lỡ miệng rồi, nên cứ lẽo đẽo theo sau Fourth, kiếm cớ này cớ kia để làm lành. Fourth thì giận vậy thôi chứ không giận lâu được. Thấy Gemini im lặng là tự nhiên mềm ra liền. Lúc sau lại kéo tay Gemini, dựa vai, giọng nhỏ nhỏ làm nũng. Có khi chỉ nói đúng một câu “đừng chọc nữa” mà Gemini nghe cái là tan chảy. Hai người sống với nhau đơn giản lắm. Không cần gì lớn lao, chỉ cần sáng dậy còn thấy người kia trong nhà, tối về còn ăn chung bữa cơm. Gemini vẫn hay chọc, Fourth vẫn hay giận, nhưng cuối cùng thì vẫn là ôm nhau ngủ chung giường. Từ bạn học hồi nhỏ, rồi người yêu, giờ thành vợ chồng. Gia đình nhỏ không ồn ào, nhưng lúc nào cũng có tiếng cười Huhu lâu rồi kh ra chắc mấy con vợ quên tôik rồi#geminifourth #ilovetiktok
#xhh #ilovetiktok #xhhhh
Đụng tới chồng phuwin thì 😘#pondphuwin #iloveyou
Texte → vidéo TikTok IA
Tu écris le prompt, on génère la vidéo.
Thật ra tôik mới là người yêu pòn #pond #ilovetiktok
Sau chuyện hôm đó, Dunk mới nhận ra một điều rất rõ. Mỗi lần thấy Joong đứng cạnh người khác, tim cậu khó chịu kinh khủng. Không phải kiểu bực bội bình thường. Mà là kiểu… không chịu nổi. Dunk hiểu rồi. Chỉ là trước giờ không dám thừa nhận. Chiều hôm ấy, Dunk chặn Joong lại ngay giữa sân trường. “Joong.” Joong dừng lại, quay sang nhìn: “Gì vậy? Mặt nghiêm trọng dữ.” Dunk hít một hơi thật sâu. “T… t thích m.” Nói xong là muốn quay đầu bỏ chạy liền. Nhưng Joong thì không. Joong đứng im vài giây. Rồi đột nhiên… cười lớn. “HAHA.” Dunk đứng đơ ra: “Cười cái gì??” Joong vẫn cười, bước lại gần Dunk hơn: “Trời ơi, t biết hết mà.” “T biết m thích t lâu rồi mà không dám nói.” Dunk đỏ mặt thấy rõ. “Ai… ai nói?” Joong nghiêng đầu, nhìn Dunk đầy trêu: “Nhìn cái cách m ghen là biết.” “Giờ mới chịu nói, can đảm ghê ha.” “Đừng nói nữa…” – Dunk lầm bầm, tai đỏ lựng. Joong bật cười, đưa tay xoa đầu Dunk: “Nhưng mà…” “Giỏi đó.” Dunk ngẩng lên: “Giỏi cái gì?” “Giỏi vì không chạy nữa.” “Giỏi vì dám nói thẳng.” Dunk nuốt nước bọt: “Vậy… m thì sao?” Joong nhìn Dunk rất lâu. Rồi nói gọn lỏn: “Không thích thì t đã không chờ tới giờ.” Dunk đứng sững. “Thiệt hả?” Joong gật đầu: “Thiệt.” Dunk cười cái rạng rỡ nhất từ trước tới giờ, tay nắm lấy tay Joong: “Vậy từ giờ…” Joong siết tay lại: “Ừ. Là người yêu.” Không cần nói thêm. Chỉ cần vậy là đủ. Từ hôm đó, hai đứa dính nhau công khai. Dunk hết ghen ngầm. Joong thì cưng Dunk thấy rõ Cảm ơn mn đã ủng hộ bộ này ạ #joongdunk #ilovetiktok
Joo không nói gì ngay lúc đó. Chỉ nhìn Dunk từ đầu tới chân, rồi quay sang Joong, nhướng mày cười rất gian. “Anh Joong,” Joo nói tỉnh bơ, “bạn anh dữ ghê ha.” Dunk nghe mà đỏ mặt, lẩm bẩm: “Im coi…” Joong ho khẽ, kéo Dunk sang một bên: “Đừng nói linh tinh.” “Linh tinh gì,” Joo cười, “em chỉ thấy người không ghen thì đâu có lao vào nhanh vậy.” Dunk liếc Joong một cái, thấy Joong quay đi chỗ khác, tai đỏ lựng. Joo biết đủ rồi. ⸻ Từ hôm đó, Joo bắt đầu xuất hiện quanh Joong nhiều hơn — có chủ ý. Giờ ra chơi thì kéo Joong đi mua nước. Tan học thì khoác vai, nói cười hơi quá mức cần thiết. Dunk đứng nhìn mà trong người bứt rứt khó chịu. Cậu không nói. Nhưng mặt thì lộ hết. Hôm kia, Dunk đang ngồi trong lớp thì thấy Joo tự nhiên cúi xuống sát tai Joong nói gì đó. Joong cười nhẹ. Dunk quăng bút xuống bàn cái cạch. “Bực gì vậy?” thằng bạn ngồi kế hỏi. “Không có.” Nói xong Dunk đứng dậy đi ra ngoài. ⸻ Chiều đó, Joo chặn Dunk lại ở cầu thang. “Anh Dunk.” Dunk dừng lại, cau mày: “Gì?” Joo nhìn thẳng: “Anh thích anh Joong đúng không?” Dunk khựng. “Không.” “Xạo quen ghê.” Joo thở dài, “Anh nghĩ ai cũng mù chắc?” Dunk không nói được gì. Joo tiếp, giọng bớt đùa: “Hồi anh Joong thích anh, ảnh bị anh đẩy ra xa. Giờ tới lượt anh khó chịu thì anh lại không dám nhận.” Dunk nắm chặt tay. “Em hiểu gì mà nói.” “Em hiểu đủ để biết,” Joo nói, “anh Joong vẫn nhìn anh đầu tiên mỗi khi vào lớp.” Dunk quay mặt đi. Joo dịu giọng hơn: “Em là em họ ảnh. Em không tranh với anh đâu.” Rồi Joo cười nhẹ: “Nhưng nếu anh không nói… có ngày người khác nói trước đó.” Câu đó đánh trúng Dunk. ⸻ Tối hôm đó, Dunk đứng trước nhà Joong rất lâu. Đắn đo. Do dự. Rồi vẫn bấm chuông. Joong ra mở cửa, thấy Dunk thì sững người. “Sao m ở đây?” Dunk hít sâu: “Vô nói chuyện chút được không.” Joong tránh sang một bên. Trong phòng khách yên ắng. Dunk đứng đó, tay đút túi áo, không dám nhìn thẳng. “T không giỏi nói mấy chuyện này,” Dunk nói. “Nên m nghe hay không cũng kệ.” Joong không cắt lời. Dunk siết chặt quai túi: “Hồi m thích t, t làm m đau. T biết.” “Giờ t thấy m đứng cạnh người khác… t mới hiểu lúc đó m cảm giác thế nào.” Joong ngẩng lên. Dunk nói tiếp, giọng nhỏ hơn: “T không chắc đó là yêu hay ích kỷ.” “Nhưng t không chịu nổi cảnh m không còn là của t nữa.” Không khí im lặng. Joong bước tới, đứng ngay trước mặt Dunk. “Muộn rồi đó.” Giọng Joong thấp. Dunk cười gượng: “Ừ. T biết.” Joong nhìn Dunk rất lâu, rồi nói một câu làm Dunk đứng yên luôn: “Nhưng t chưa từng nói là t hết thích m.” Dunk ngẩng phắt đầu lên #joongdunk #ilovetiktok
Không chủ đề #xh #ilovetiktok
Cutee#geminifourth #xh
Dunk bắt đầu khó chịu thật sự. Không phải kiểu bực bội thoáng qua. Mà là mỗi lần nhìn thấy Joong đứng cạnh Joo, nói chuyện nhỏ nhẹ, Dunk lại thấy trong người không yên. Cậu tự hỏi mình khó chịu vì cái gì. Rõ ràng Joong có người yêu thì cậu đã nói là mừng. Rõ ràng cậu không có tư cách ghen. Nhưng chân lại không chịu nghe đầu. Giờ ra chơi, Dunk hay đứng xa nhìn. Tan học, thấy Joong với Joo cùng đi, tim lại nặng xuống. Dunk không biết… Joo là em họ Joong. ⸻ Hôm đó là buổi chiều muộn. Dunk quay lại trường lấy đồ bỏ quên, vừa đi ngang hành lang phía sau thì thấy Joong đứng đó với Joo. Hai người đứng khá gần. Joo cười, nghiêng người về phía Joong. Dunk khựng lại. Trong khoảnh khắc ấy, đầu Dunk trống rỗng hoàn toàn. Cậu chỉ thấy Joo đang tiến sát lại… quá sát. Không kịp suy nghĩ, Dunk lao tới. “NÀY!” Dunk kéo Joong ra phía sau mình theo phản xạ, tay dang ra chắn trước mặt Joong. “Đừng có mà—” Câu nói bị nghẹn lại giữa chừng. Joong đứng phía sau, sững sờ. Joo thì đứng đơ ra, mắt mở to. “Ơ… Dunk?” – Joo bối rối – “Anh chỉ—” “ĐỦ RỒI.” – Dunk nói gắt, tim đập thình thịch – “Cậu làm gì thì làm, đừng động vào Joong.” Không khí im bặt. Joong mất vài giây mới hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Rồi Joong bật cười… nhưng là cười bất lực. Joong bước lên, một tay kéo Dunk lại, tay kia ôm Dunk sát vào người để Dunk thôi giãy. “Bình tĩnh lại.” – Joong nói nhỏ, giọng trầm. Dunk vùng vằng trong vòng tay Joong, giọng run hơn cậu tưởng: “M buông ra… m để cậu ta—” “Dunk.” Joong gọi tên cậu, siết tay chặt hơn một chút. Joo nhìn hai người, cuối cùng bật cười ngượng ngùng: “Trời ơi… em chỉ định nói nhỏ với anh Joong thôi mà.” Dunk cứng người. “Hả…?” Joong cúi đầu, nói ngay sát tai Dunk: “Joo là em họ t.” Một câu nói ngắn gọn. Nhưng đủ làm Dunk đứng chết trân trong vòng tay Joong. Mặt Dunk nóng bừng. “…Em họ?” “Ừ.” Joong buông Dunk ra, nhìn thẳng vào cậu. Ánh mắt không giận. Không cười cợt. Chỉ rất sâu. “Vậy giờ m nói t nghe đi.” Joong nói chậm. “Không ghen… thật không?” Dunk mở miệng. Rồi lại ngậm lại. Tim đập loạn xạ, đầu cúi gằm xuống. “…T không biết.” Joong thở ra một hơi rất khẽ. Tay đặt lên vai Dunk, không né tránh nữa. “Vậy ít nhất lần này…” “Đừng nói dối t.” Dunk cắn môi, giọng nhỏ hẳn: “…T khó chịu lắm.” Joong không nói gì thêm. Chỉ kéo Dunk lại gần hơn một chút. Và lần này, Dunk không đẩy ra Chap sau ngọt #joongdunk #xh
- Je compte uniquement les vidéos ≥ 60 secondes (tu m’as dit que <60s = pas pris en compte).
- Calcul sur les 30 derniers jours (dans la limite des 35 dernières vidéos qu’on a dans le JSON).
- RPM estimé : 1.01€/1k vues (range 0.71–1.32) basé sur ER + save rate + durée moyenne.
- Résultat: 0€ sur 30j (range 0€–0€), pour 0 vues éligibles et 0 vidéos ≥60s.
- Emoji + note /10 = performance globale de la vidéo (views + ER + saves).
- ER = (Likes + Commentaires + Partages) / Vues • Save rate = Sauvegardes / Vues.
- Badges “Au-dessus / En dessous” = comparaison directe à la moyenne de TON compte.
Importe ta vidéo, et Vexub génère une vidéo sous-titrée prête pour TikTok, Reels ou Shorts. Pas de montage, pas de prise de tête.
- Reconnaissance vocale IA → texte propre
- Sous-titres syncro automatiquement sur la vidéo
- Format vertical optimisé pour les vues