Bà … 👵🏻 Sắp tròn 14 năm bà không còn , bức ảnh này cũng là thứ duy nhất cháu còn giữ lại được về bà . Từ giây phút cháu chụp bức ảnh này là năm cháu mới 18tuổi , bà của cháu khi đó đù đôi chân không đi lại được dù bà có lú lẫn quên đi ai đi nữa bà vẫn chỉ nhớ Cái Vịt . Ai vào bà cũng hỏi có phải Vịt sang chơi với bà không ? Bà có nhớ không ạ ? Có lần cháu trêu bà cháu không phải là Vịt đâu Vịt nó đi lấy chồng Đài Loan rồi cháu là bạn nó thay nó đến thăm bà … bà đã hụt hẫng ánh mắt bà rõ ràng khựng lại tủi thân rồi bà trào nước mắt bà trách cháu không nó với bà câu nào đã đi . Bà trách cháu không cho bà ăn bánh nướng cưới cỗ đầu nước . Bà còn trách cháu chê bà già cả bà nghèo mà bỏ bà đi . Khi đó bà khóc thật đúng không bà ? Cháu khi đó cũng khóc vì cháu lần đầu tiên biết được lời nói của mình khiến người thân mình buồn đến mức nào , cháu luống cuống xin lỗi bà lay lay bà hỏi bà nhận ra cháu chưa mấy lần bà mới chịu cười .. Bà mắng yêu cháu là :” cha tinh sư nhà chị , còn trêu bà bà dí vào chơi với mày nữa “. Xong bà cười đó bà nhỉ ? Ngày đó cháu sao ngờ được bức ảnh cháu chụp chơi bằng cái điện thoại Nokia cũ mèm này lại lưu trữ được tấm ảnh quý giá như này cơ chứ ? Cháu thầm cảm ơn chính mình đã không bồng bột xoá đi .. nên giờ chỉ mình cháu có bức hình này cũng chỉ mình cháu thỉnh thoảng bỏ ra ngắm nhìn bà . Mỗi lần bỏ ra là cháu thấy nó bạc cũ đi một chút , mỗi lần như thế cháu lại tự nhủ phải nhìn kỹ một chút kẻo sau này một ngày mắt cháu mờ trước tấm ảnh cháu ko còn nhớ rõ ánh mắt nụ cười bà nữa .. Bà ơi , bà vẫn khỏe chứ ạ ? Ông có khỏe không bà ? Mọi người có nhớ đến cháu không ạ bà ? Bà ở đó có ai dìu bà đi , có ai cắt tóc cho bà , có ai cắt móng cho bà , có ai tắm cho bà nặn cả mụn cho bà nữa không ạ ? Bà ơi có ai giặt giũ chăn màn quần áo mua cho bà sữa Fami bánh bông Lan bà ăn không ? Có ai mua gà hầm nhà cô Mỹ cho bà không … ông bà ở đó có nhìn thấy cháu Vịt của ông bà ngày nào mỗi lần mẹ đánh là chui vào bụi cây góc bờ rào trốn giờ cháu lớn rồi ông bà à ? Không còn ai đuổi , đánh , mắng được cháu của ông bà nữa , cũng không còn ai che trở cho cháu như ông bà nữa nên cháu phải tự đứng lên tự bảo vệ mình để cho những người thương yêu cháu không phải lo lắng . Cháu giờ lớn rồi , cháu có con của cháu rồi ông bà ạ , con của cháu tên là Bom thằng bé ngoan lắm bà ạ , tuy bé ít nói nhưng chắc sau này sẽ thương cháu thôi bà nhỉ ? Đấy nói đến đây cháu mới sực nhớ ra kẹo cưới của cháu cháu vẫn chưa cho ông bà ăn được vì cháu không có chồng ông bà ạ . Con cháu cũng không có cha đâu ạ ! Nhưng điều đó chẳng hề to tát với cháu . Cháu đã trưởng thành , cháu biết thương yêu người già như thương yêu ông bà của mình . Cháu biết bao bọc những người yếu thế biết đồng cảm với những người cần cháu . Cháu biết giữ lời hứa nói được làm được không nói một lưỡi 2 lời với ai . Tất cả từ người cháu không thích đến người không thích cháu cháu đều ko nỡ lời … Vậy mà lời cháu nỡ với bà cháu chẳng bao giờ còn thực hiện được , câu chuyện của bà cháu mình quá dài chỉ là ngày đó bà có cháu luôn lắng nghe bà kể lại câu chuyện của bà . Còn cháu giờ chẳng có ai để cháu có thể kể được như vậy , bà đi rồi cậu chuyện bà cháu mình cháu ở lại luôn nhớ trong lòng ? Cháu giờ có thể ghánh vác đảm đương nhiều việc trên vai rồi bà à , cháu có thể sống một mình vững chắc chỉ có điều ngôi nhà cháu hứa xây cho bà ngày đó … mãi mãi cháu chẳng thực hiện được. Hôm nay , cháu lại nhớ về bà . Sắp Tết rồi bà nhỉ nếu ngày này bà của cháu còn thì vài ngày nữa thôi đêm em giao thừa cháu sẽ đc quây quần quanh xoong bánh trưng của bà , luộc xoong bánh gio cùng bà nhìn bà gói bánh . Trông bếp đun củi cho bà xong cháu ra vườn đào trộm khoai của bà cháu thả vào nướng trộm .. có khi bị bà bắt đc bà mắng vì dẫm nát luống rau . Có khi bà nhắc dở khoai đi không cháy mất .. Ông bà ơi , cháu vẫn chưa biết gói bánh Trưng , sau này cháu biết dậy con cháu như nào đây ạ … Con cháu dậy rồi , cháu phải dừng đây ạ