THƯƠNG THÌ Ở LẠI, KHÔNG THƯƠNG THÌ XEM NHƯ CHƯA TỪNG Đến tuổi này rồi, người ta chẳng còn muốn dây dưa với những thứ nửa vời. Thương thì bên nhau, không thương thì xem như chưa hiểu. Không cần gượng ép, không cần dằn vặt, cũng chẳng phải nặng lòng vì một lời xin lỗi hay một sự hời hợt thoáng qua. Cuộc sống vốn đã đủ mệt mỏi, ai cũng có những cuộc chiến riêng trong lòng. Nếu đã đến với nhau, thì hãy làm cho nhau nhẹ nhàng hơn một chút. Để mỗi lần gặp gỡ không phải là gánh nặng, để sự tồn tại của nhau trong đời không phải là điều khiến ta cảm thấy nghẹt thở. Còn nếu quá khó, nếu bên nhau chỉ là chuỗi ngày của dằn vặt và áp lực, thì xin phép được bỏ qua. Không phải vì vô tâm, mà vì đã đủ trưởng thành để hiểu rằng có những mối quan hệ, buông bỏ chính là cách tốt nhất để giữ lại sự bình yên cho chính mình.